Ma Búp Bê – Chap 29

Ma Búp Bê - Chap 29

#Chap29 : Dục Vọng Được Khơi Dậy.

Ma Búp Bê - Chap 29

Cả buổi chiều hôm ấy Trinh đi làm đẹp, sau đó shopping để lựa chọn những bộ váy, áo mới mới nhất, đẹp nhất trong buổi hẹn hò tối nay với Quân. Mặc dù 8h mới đến giờ hẹn, nhưng Trinh đã sốt sắng từ chập tối. Sau rất nhiều ngày chờ đơi, có thể buổi tối ngày hôm nay sẽ giúp Trinh có được Quân.

Để chắc ăn hơn, trước khi ra khỏi nhà, Trinh đi sang bên phòng thờ Kumanthong thắp nhang cầu khấn với mong ước điều mình khao khát sẽ được thực hiện. Chuẩn giờ không chậm lấy 1 phút, 8h tối, Quân lái xe đến trước cửa nhà Trinh, trong khi đó Trinh đã đứng đợi ở bên ngoài từ trước. Vốn dĩ là một người đàn ông lịch thiệp, Quân bước xuống xe rồi mở cửa xe cho Trinh.

Vừa thoạt nhìn thấy Trinh, ngay lập tức Quân đứng hình mất mấy giây….Bởi vì đang đứng trước mặt anh bây giờ là một cô gái có phong cách ăn mặc, cũng như trang điểm rất giống với người vợ quá cố của anh. Quân hơi chững người lại bởi suýt chút nữa anh đã tưởng rằng đây chính là người vợ của mình. Thấy Quân đang ngắm mình say đắm, Trinh khẽ cười ngượng :

— Sao anh nhìn em ghê thế..?

Quân ngượng chín cả mặt, Quân ấp úng :

— Anh…anh xin lỗi…Tại hôm nay nhìn em khác với mọi ngày quá..

Trinh đưa đẩy bằng những câu nói nhẹ nhàng :

— Khác là sao ạ..? Em thay đổi phong cách thời trang một chút, xấu lắm hả anh..?

Quân xua tay, lắc đầu :

— Không, nhìn em ăn mặc như này nhẹ nhàng mà sang lắm, anh suýt chút nữa còn nhầm tưởng em là…..Mà thôi, lên xe rồi mình đi, anh đặt bàn sẵn rồi.

Bước lên xe, Trinh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Ánh nhìn của Quân ngay khi vừa thấy Trinh là Trinh đã biết Quân đang nghĩ gì. Bởi đây cũng chính là một thủ đoạn của Trinh. Cả buổi chiều ngày hôm nay, Trinh lựa chọn không biết bao nhiêu bộ đồ, nhưng rồi bộ nào cũng khiến Trinh thấy không vừa ý. Đột nhiên trong đầu Trinh có một suy nghĩ hiện lên, cứ như ai đó đang mách nước cho Trinh vậy :

“ Anh Quân yêu tất cả mọi thứ của cô ta, nếu như mình ăn mặc giống như cô ta thì sao nhỉ..? “

Bản thân Trinh lúc này vô cùng ghét Nhi, bởi mặc dù Nhi đã chết hơn nửa năm nay, vậy mà người đàn ông đó vẫn yêu Nhi đến không màng tới bất kỳ người con gái nào khác. Trinh đã tìm đủ mọi cách để quyến rũ chồng của bạn, kể cả nhờ đến bùa ngải, nhưng đến tận ngày hôm nay, ánh mắt của Quân khi nhìn Trinh mới có một chút tình cảm, không còn là ánh mắt lạnh lùng, vô tâm của một người bạn bình thường nữa. Trinh cũng đã nhận ra một điều, nếu Quân đã yêu Nhi đến như vậy, tại sao Trinh không thử biến mình lại một Nhi thứ 2 để rồi chiếm lấy tình cảm của người đàn ông đó.

Vì tình yêu điên dại, đến mức tưởng chừng như biến thái của mình, Trinh sẵn sàng chấp nhận vứt bỏ cả bản thân. Tối ngày hôm nay, sau khi chọn lựa được một bộ váy nhẹ nhàng, thanh lịch đúng với phong cách của người bạn thân quá cố, Trinh còn tìm lại những bức ảnh hai người chụp chung ngày trước rồi sau đó Trinh chọn cách trang điểm y hệt như Nhi ngày còn sống. Sau khi hoàn tất, chính bản thân Trinh nhìn mình trong gương còn thấy giật mình, kiểu tóc, quần áo, điệu bộ, cử chỉ….Trinh cố gắng nhập tâm tất cả những hình ảnh của Nhi vào trong đầu rồi khẽ mỉm cười một mình đầy mãn nguyện :

“ Em sẽ khiến anh gục ngã….Hi..hi…hi..”

Và điều này dường như đã có tác dụng, trên cả đoạn đường lái xe, thi thoảng Trinh lại thấy ánh mắt của Quân khẽ liếc nhìn mình rồi quay đi khi bị Trinh nhìn thấy. Từng hành động nhỏ nhất của Quân đều bị Trinh chú ý….Chỉ có Quân vẫn ngây thơ không biết rằng anh đang dần bước chân sâu vào một vòng xoáy đầy tội lỗi.

Ngay lúc này đây, Quân cũng đang cảm thấy vô cùng hồi hộp khi ngồi cạnh Trinh. Đầu óc anh mơ hồ, con tim loạn nhịp, hơi thở có phần gấp gáp…..Trước nay, chỉ có ở bên cạnh Nhi, Quân mới như thế. Đã ba ngày trôi qua, đêm nào Quân cũng mơ về một cô gái bí ẩn, không thể nhìn rõ mặt. Trong giấc mơ Quân và cô gái đó rất tình cảm, vui vẻ….Mỗi khi tỉnh dậy Quân luôn thẫn thờ, cả ngày làm việc chỉ suy nghĩ đến cô gái trong giấc mơ lặp đi lặp lại trong mấy ngày qua. Và rồi, dòng suy nghĩ của Quân đã bị cắt ngang bởi một hình ảnh, không ai khác chính là Trinh.

Bản thân Quân cũng không hiểu tại sao mình lại nghĩ về Trinh như vậy. Tuy nhiên hình ảnh của Trinh cứ xuất hiện trong đầu Quân khiến cho anh cả ngày không thể tập trung làm việc gì được. Những cuộc nói chuyện, những bữa đi ăn chung, rồi khi Trinh tận tụy giúp đỡ Quân trong lúc gia đình có tang, mọi thứ, mọi thứ cứ hiện ra làm cho Quân lúc nào cũng trong tình trạng nhớ nhung, thậm chí cảm thấy biết ơn khi Trinh đã giúp mình nhiều như vậy. Và rồi Quân đi đến quyết định, có lẽ Quân nghĩ đến Trinh là bởi vì anh mắc nợ Trinh món nợ ân tình. Quân cho rằng mời Trinh đi ăn, nói lời cảm ơn với Trinh thì mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn.

Nhưng rồi khi còn chưa thoát khỏi mớ suy nghĩ rối như tơ vò thì Quân lại tiếp tục bị phân tâm bởi con người của Trinh tối ngày hôm nay. Thực sự mà nói, nhìn Trinh lúc này khiến con tim của Quân rung động. Có thể là do Trinh ăn mặc, trang điểm giống như Nhi, nhưng từ lúc gặp cho đến bây giờ, Nhi không hề xuất hiện trong tâm trí của Quân. Người mà anh quan tâm lúc này chỉ có cô gái đang ngồi bên cạnh mình. Trong ánh đèn xe mờ mờ, nhìn Trinh xinh đẹp đến ngất ngây, mọi thứ hoàn hảo đến một cách hoàn mỹ.

Bất giác, dục vọng trong Quân nổi lên….Quân thấy mình không thể cưỡng lại được vẻ đẹp này. Toàn thân Quân rạo rực, nhưng trước mặt đã là nhà hàng nơi Quân đặt bàn tối nay để hai người dùng bữa. Mặt đỏ bừng, khẽ lắc đầu để trấn tĩnh lại bản thân, Quân cũng phát ngượng khi mới đây trong đầu anh đã xuất hiện những ý nghĩ đầy nhục dục.

Trinh khẽ hỏi :

— Đến nơi rồi hả anh..?

Quân đáp :

— Ừ…ừ…để anh mở cửa xe cho em xuống….!

Cả hai ngại ngùng sánh bước bên nhau cứ như thể họ là một cặp đôi mới bắt đầu yêu vậy. Tối nay hai người sẽ ăn tại một nhà hàng Pháp sang trọng và vô cùng lãng mạn. Có vẻ như nơi này rất phù hợp cho những người đang yêu. Từ khung cảnh được bài trí lung linh, điệu nhạc giao hưởng êm ái, nhẹ nhàng cho đến những món ăn được đầu bếp thượng hạng chế biến mang thương hiệu 5 sao, tất cả đều hoàn hảo. Nhưng chai rượu vang hảo hạng kia có lẽ không khiến cho con người ta say bằng hai ánh mắt tình tứ khẽ nhìn nhau âu yếm trong suốt bữa ăn.

Trinh tỏ ra e thẹn, có chút ngượng ngùng khi mà Quân nhìn mình đắm đuối mặc dù hôm nay Trinh không ăn mặc sexy, gợi cảm. Nhưng chính vì nét đẹp kín đáo, nhẹ nhàng ấy mới chính là mũi tên chí mạng của thần Cupid đã giương cung bắn thẳng vào tim Quân. Cả hai như đang bị một sức mạnh vô hình kéo sát lại gần nhau, Trinh khẽ mấp máy bờ môi gợi cảm :

— Ăn xong, anh Quân cho em về nhà mới của anh thăm quan một chút được không..? Đến giờ em vẫn chưa biết anh sống ở đâu cả.

Lời nói của Trinh lúc này đối với Quân như một ma lực điều khiển tâm trí, Quân không suy nghĩ mà trả lời ngay :

— Được chứ, chỉ sợ em chê nhà anh chật hẹp. Vì anh mua nhà ở chung cư.

Trinh tiếp tục :

— Được đến nhà của anh, em vui mừng còn không hết ấy chứ, hi hi. Vậy, em dùng bữa xong rồi, mình đi bây giờ được không anh.

Nói là dùng bữa xong nhưng hầu như những món ăn mà cả hai gọi ra đều vẫn còn nguyên, chỉ có chai rượu là đã cạn đi một nửa. Rời khỏi nhà hàng, Quân lái xe đưa Trinh về nhà của mình, có lẽ do men rượu giờ này mới ngấm, cả hai ngồi trên xe mà mặt ai cũng đỏ bừng, hoặc có thể hai người đang suy nghĩ đến những chuyện thầm kín mà ngượng thì đúng hơn.

Xe dừng lại trước tòa nhà của khu chung cư, Quân và Trinh bước xuống xe, Quân nói :

— Đây là nơi mà hiện tại anh đang sống, tuy không rộng rãi như nhà cũ nhưng được cái thoải mái và tiện cho công việc của anh hơn. Em lên nhà đi, anh ở trên tầng 5.

Thang máy mở cửa, cả hai bước vào bên trong….Trinh hồi hộp đến tưởng như tim ngừng đập, nhưng vẫn cố giữ biểu hiện bình thường, thực ra Trinh nôn nao, rạo rực từ khi còn ở nhà hàng rồi. Chỉ một chút nữa thôi Trinh sẽ có được người đàn ông này. Hai chân của Trinh khẽ run lên, đi thang máy mà Trinh cảm tưởng như đang đi thuyền trên mặt biển với những con sóng dồn dập vỗ vào mạn thuyền.

“ Ting…Ting..”

Tiếng chuông báo hiệu thang máy đã lên đến tầng 5, vừa bước ra khỏi thang máy mà Trinh đã khụy chân xuống suýt nữa thì ngã. Không thể chịu đựng nổi những cảm xúc đang đè nén suốt từ tối cho đến giờ. Quân vội đỡ rồi dìu Trinh, Quân lo lắng hỏi :

— Trinh, em sao vậy..?

Khuôn mặt của Trinh đỏ bừng, toàn thân nóng ran, hơi thở vội vã, Trinh ấp úng :

— Em…em…có lẽ…em say rồi…Cho em ngụm nước…khát quá.

Quân đáp :

— Cố bước thêm chút nữa, để anh mở cửa nhà.

“ Cạch “

Tiếng khóa cửa được mở ra, Quân đưa Trinh vào trong nhà. Nhưng khi vừa đóng cửa lại thì Trinh đã ôm chầm lấy Quân, khẽ thì thầm vào tai Quân, Trinh nói :

— Anh, em không chịu nổi nữa rồi…

About Nguyễn Dũng

Chào Bạn! Mình là Dũng Admin blog  dungplus.com  ! Nếu có điều gì thú vị muốn chia sẻ với mình ! Hãy liên hệ mình qua Facebook nhé!Email : S2dungnguyen@gmail.com

View all posts by Nguyễn Dũng →
Nhận thông báo qua Email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments