Một người thế này có nên lấy làm chồng?

một người như thế này có nên lấy làm chồng

Anh 43 tuổi, tôi 25 tuổi, anh là kỹ sư xây dựng, còn tôi là kế toán cho 1 công ty xây dựng. Chúng tôi đã yêu nhau chính thức được 1 năm rưỡi, hẹ hò 2 năm rưỡi. Tôi là người chủ động. Đầu tiên là ngưỡng mộ anh, anh thật thà, liêm khiết, cũng chưa yêu ai bao giờ nên tôi thấy thương. Nhưng giờ quả thực tôi chỉ muốn phát điên.
Đầu tiên là phần hẹn hò, tôi là ng chủ động rủ rê, khi đó tôi đang làm ở HN, còn anh đi làm dự án ở Thái Bình cuối tuần về HN (nhà anh ở đây). Tôi thường phóng xe qua nhà anh ấy đón anh ấy đi chơi, rồi lại một mình phóng xe về. Là con gái nhưng chưa bao giờ có cảm giác được đón đưa. Cảm giác như tôi đóng vai trò con trai, còn anh ấy con gái vậy.
Thứ hai, hẹn hò nhau 2 năm rưỡi, yêu nhau 1 năm rưỡi nhưng anh ấy chưa bao giờ tặng tôi một món quà nào. Các ngày lễ như valentine, noel anh ấy bảo chỉ là phong trào. Rồi sinh nhật, 8/3, 20/10 thì anh bảo anh xem em như người nhà, cho 500k em mua gì thì mua, tôi bảo không nhận tiền chỉ nhận quà nhưng anh cứ dúi.
Thứ ba, lần tôi dẫn anh về ra mắt, anh bảo anh lo tiền xe, em lo tiền quà (2 nhà cách nhau 400km), tôi vẫn vui vẻ bảo em đã chuẩn bị quà rồi anh không cần lo. Không hiểu sao sau anh nghĩ thế nào nên vẫn thấy mua 2kg cá thu về làm quà. Về nhà tôi, các anh chị, anh con bác tôi đến nấu ăn, tiếp đón nồng nhiệt, anh chỉ nằm trong phòng. Tôi kéo anh ra trò chuyện cùng mọi người, anh kêu mệt nên không ra.
Thứ tư, khi tôi chuyển xuống dự án ở Thái Bình, nhưng tôi và anh ở cách nhau 35km nên 2, 3 tuần tôi sẽ tới thăm anh 1 lần tranh thủ ngày trong tuần đi làm về ghé qua chỗ anh. Vì cuối tuần nào anh cũng về Hà Nội. Qua thăm anh cũng chỉ đi ăn tối cùng nhau rồi về tắm rửa nghỉ ngơi, vì đi làm 6h tối mới tan việc, đi đến chỗ anh cũng 7 giờ, chờ anh tới là 7h30 tối hoặc 8h tối. Có nhiều hôm anh đi cùng tôi, nhưng mình tôi ăn vì anh vừa đi uống bia với đồng nghiệp xong, hay lỡ ăn tối với mọi ngươi rồi.
1 tháng tôi có về Hà Nội chơi 1 lần, vừa thăm bác tôi vừa thăm bố mẹ anh ấy. Công ty chỉ nghỉ chủ nhật nên nên đến 8h tối thứ 7 tôi mới về đến Hà Nội và tối chủ nhật đi. Anh về trước đi đón tôi, sau đó đi ăn thì cũng mình tôi ăn vì anh đã ăn cùng gia đình. Ăn xong hoặc là đi lượn lờ phố phường tí hoặc là chở tôi về vì đi xa về nên tôi cũng mệt. Trưa hôm sau tôi sẽ phi xe máy qua nhà anh ấy chơi và ở ăn cơm cùng nhà anh ấy. Cũng có hôm tôi trốn sếp về được sớm, thì tầm 6h tối về tới Hà Nội, anh ấy đi đón tôi và chở tôi về nhà anh ấy ăn tối. Tôi hơi ngại vì chưa cưới mà về là tới nhà anh ấy ăn cơm, nhà lại có em dâu anh ấy làm phiền mọi người nấu nướng nên tôi bảo với anh ấy: Có gì trưa mai em qua, chứ cứ tới nhà anh ăn em thấy phiền. Mình đi ăn ngoài đi (Tôi nghĩ anh ấy đi đón sẽ đi ăn cùng anh ấy nên tôi đã gọi điện bác tôi sẽ không ăn tối ở nhà). Nhưng anh ấy cứ nhất quyết đưa tôi về nhà anh ấy. Tất nhiên tôi không đồng ý và đã đi ăn 1 mình, anh ấy về nhà ăn uống tầm 8h30 thì gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, tôi bảo đang uống cafe anh ấy ra và tôi trách móc sao để tôi đi lang thang ăn mình, anh ấy bảo anh ấy không thích ngồi quán xá, chỉ muốn về nhà. Tôi đã khóc 1 lúc sau lại bỏ qua.
Thứ 5, anh ấy bảo sau này em phải đẻ cho anh 1 thằng con trai nhé, vì anh là con trưởng. Mẹ anh ấy cũng có lần bảo cách đẻ con trai. Tôi chỉ dạ dạ vâng vâng không cãi lại mẹ anh ấy. Còn có nói với anh ấy, đẻ ra con gì sao em biết được. Sau đó vấn đề này tôi cũng không bàn tiếp, kệ, vì tôi suy nghĩ nghĩ đẻ ra con gì thì nhận con đó chứ chả nhẽ bỏ được.
Thứ 6, anh ấy cũng từng nói anh là đàn ông nên chỉ nghĩ cách kiếm tiền thôi, còn việc nhà em lo. Nửa đêm con khóc thì anh qua phòng khác ngủ, anh không chịu được tiếng khóc trẻ con. Tôi không đồng ý, nhưng rồi sau cũng ko nghĩ tới nữa vì hi vọng sau này cưới về anh ấy không thế (mông lung quá nhỉ).
Thứ 7, anh ấy bảo sau này cưới nhau thì mỗi năm sẽ về quê tôi 1 lần, nhiều lắm là 2 lần thôi, con gái lấy chồng là theo chồng. Vụ này tôi cũng không đồng ý nhưng cuối cùng vẫn chưa thống nhất, và không nhắc tới nữa.
Vấn đề mà tôi buồn bực nhất, thường xuyên bất hòa nhất đó là sự vô tâm của anh. Ngày anh kêu bận công việc không nt, ko gọi điện được, tôi bỏ qua. Hầu như tôi là người chủ động gọi điện, nt cho anh. Nhiều lúc gọi điện anh còn không nghe, lý do vì lúc đó anh đang đi nhậu, hay phòng anh ở có người, hay lúc đó anh đang ngồi uống trà đông người. Sau tôi cũng thử áp dụng không chủ động nt, gọi điện thì tối nhận được tn của anh, anh mệt – đi ngủ, hay anh say rồi – đi ngủ, hoặc nhận được cuộc gọi chưa đến phút bảo anh gọi báo em anh đi nhậu về say rồi anh ngủ đây. Mà 1 tuần anh mệt, anh say đó phải đến 6 ngày. Tôi trách sao anh không quan tâm hỏi han em thì anh ấy bảo anh biết em vẫn khỏe mạnh là được rồi. Anh đi làm chứ phải đi chơi bời gì đâu, anh đang phải kiếm tiền để lo cho tương lai gần cả 2 đứa, em không ủng hộ còn trách móc.
Tôi không hiểu tôi có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Cũng đã nhiều người tán tỉnh tôi nhưng tôi đều phớt lờ từ chối, để rồi đi yêu 1 người như này đây. Có lẽ nào tôi kén cá chọn canh hay kiếp trước tôi mắc nợ anh ấy nên kiếp này phải trả. Nếu nợ thật thì tôi chỉ mong trả nợ xong kiếp này thôi để kiếp sau tôi được giải thoát.

Xem bình luận của các eva tại link sau đây :

https://www.facebook.com/groups/239018759492310/permalink/2032075156853319/