Truyện Ma “Đạo Sĩ Tản Mạn Kì ” – Chap 14

Truyện Ma “Đạo Sĩ Tản Mạn Kì ” – Chap 14

Chuyện thứ mười bốn: Âm binh

Đợt này về quê, thằng Việt không còn ở trên hiệu thuốc bắc nữa, nó và con em gái đến ở cái nhà 3 tầng mà bố nó xây từ trước. Vài tháng sau, có một ông cũng người Tàu, quê ở Phúc Kiến sang bên này buôn bán thuốc bắc, cạnh trạnh công khai với hiệu thuốc bắc nhà thằng Việt. Lắm lúc lão này toàn qua gây khó dễ cho chú S, mà chú S thì lành tính nên mặc kệ, lão ý chửi thì bảo thợ coi như không nghe thấy gì. Nhưng mà thằng Việt thì tức vụ này lắm, mấy lần nó định tìm lão kia để làm cho ra nhẽ, nhưng em toàn cản lại, chứ nhìn nó còm nhom, trắng như bột thế này, còn lão kia thì béo tốt phương phi, lão mà vả một cái thì thằng Việt chỉ có nước ăn cháo mất. Nhưng lão kia cứ được thể lấn tới, không coi ai ra gì, chú S đã mấy lần báo công an, thôn cũng giảng hòa mà đâu vẫn hoàn đó. Một hôm, em và thằng Việt đang ngồi cán thuốc thì lão kia lại sang chửi, chửi toàn tiếng Trung Quốc, em nghe chẳng hiểu gì hết, nhìn sang thì thấy thằng Việt cũng nghệt mặt ra. Em bảo: “Mày cũng chửi lại nó bằng tiếng Trung đi, cho nó lượn sớm, đau đầu quá.” Thằng Việt nhìn em bảo : “Lão này nói đặc sệt giọng Phúc Kiến, tao nghe chẳng hiểu gì thì chửi làm sao?” Đang bực mình, em quay ra chửi một câu :” Con chó Phúc Kiến! Cút về đi!”, nào ngờ lão hiểu, mặt tím lại, lao vào đánh em. Em còn chưa kịp phản ứng gì thì thằng Việt đã phi ra, bẻ ngược tay lão rồi giật lại, cho tay lão vào cái dao xắt thuốc, dứ dứ ý muốn bảo lão còn gây chuyện nữa là mất cánh tay đấy. Lão kia liền đổi giọng, rối rít xin lỗi bằng tiếng phổ thông, thằng Việt mới thả ra cho lão đi về. Nhưng lúc nhìn thấy cái nhẫn lão đeo thì thằng Việt tự nhiên khực lại vội kéo em về làng sớm. Trên đường đi, em hỏi sao thì thằng Việt bảo lão ý chẳng phải là bán thuốc thang gì, hình như lão muốn vào đây đào của. Nói rồi nó hỏi em: “Trước lúc bố tao đến thì làng có chuyện gì không?” Em cứ thế mà kể lại cho nó nghe vụ tiếng động lạ kia, nó nghe xong thì nhăn mặt lại. Em hỏi: “Như tao với mày thì làm gì được lão! Mà sao mày biết lão vào đây đào của ?”. Thằng Việt đáp:

-Cái nhẫn mà lão đeo là nhẫn biểu tượng của dòng thầy pháp Nam tông. Đệ tử nào xuất sư cũng được thầy cho một cái nhẫn gỗ để mỗi khi nhìn vào đó là nhớ về nguồn gốc.

Em hỏi lại :
-Của thì toàn ở trong núi Cô Yêu, nhưng ông K nhà mày đã lập yểm ở đấy rồi mà. Chẳng lẽ lão này cao tay đến thế cơ à.

Thằng Việt trẻ lời:
-Chỗ đó thì chẳng đáng lo, nhưng của ở đây không phải là vàng bạc trâu báu mà là một quyển sách của phái Nam tông. Mấy năm ở bên Trung Quốc, lúc đi thăm các nhà thầy pháp cùng nghề thì tao dò được là làng mình trước có một ông thầy giỏi bùa Nam tông lắm, viết hết lại vào một quyển sách, nhưng quyển sách ở đâu thì không ai biết, vậy lên có bao nhiêu thầy dòng Nam tông sang đây mà vẫn tay không quay về. Còn những tiếng động lạ lạ mà hay có buổi đêm đấy thì là tiếng âm binh trấn giữ trong núi đi ra đuổi âm binh của mấy lão thầy Nam tông đấy! Nhưng mà mấy âm binh đó không làm hại gì dân làng mình đâu, tại dân làng sợ không dám ra thôi chứ ra đường vào lúc đó mới là an toàn nhất vì những thứ ma quỷ tạp nhạp bị âm binh đuổi dạt đi hết rồi.

Em lúc này mới thấy kinh hãi, không phải vì chuyện âm binh mà là vì chuyện sao thằng Việt biết lắm chuyện như thế. Em rụt rè hỏi : “Mày học cả phép phù thủy hả Việt?”, thằng Việt đáp: ”
– Do ông nội tao bắt học vì muốn giữ cái gốc nhà thôi. Tao chẳng muốn học làm gì, vô ích. Cứ cho là tao sau này giỏi gấp mấy lần ông Trấn nhà tao thì đâu thể chắc được là tao sẽ đứng vững trước một viên 46 ( Thằng này nghiện game lắm các thím ợ)

Em hỏi vặn :
– Thế âm binh thì sao, mày gọi một đám ra thì bọn kia chết ngay?

Thằng Việt nói:
– Gọi âm binh đối với tao thì dễ thôi, nhưng mà rất lâu và rất cầu kì, mà có lúc gọi được có lúc không! Đã thế gọi xong còn phải khao nó đủ thứ xôi, thủ lợn, hoa quả tiền vàng, gọi vài phát như thế thì hết cả tiền chơi game của tao.

Mải nói chuyện, đi về nhà thằng Việt dưới làng lúc nào không hay. May mà sáng nay đã xin trước ông bà cho ngủ lại nhà thằng Việt, không giờ này mà về thì quắn đít mất. Kể sơ qua về cái nhà một chút : Cái nhà nằm ngay sát chân một quả đồi, có tường đá 2m quây kín xung quanh, ở trong đào ao, thả cá, nuôi vài con chó. Đường đi từ công vào nhà là một con đường trải toàn bằng đá cuội. Hai bên cắt tỉa cỏ cây gọn gàng, cây trồng có hàng có lỗi hẳn hoi, đi thêm đoạn nửa thì vào cái sân xi măng. Nói chung là nhìn cái nhà này tách biệt và khác hẳn với những ngôi nhà khác. Vào trong nhà thì chỉ có mỗi con Ngọc Anh ra mở cổng, nhìn thấy em và thằng Việt về nó vui hẳn lên, nhưng chẳng cười tý nào, chỉ líu ríu bám theo thằng Việt. Em cũng hay đến nhà thằng Việt chơi, lâu ngày để ý thì thấy con Ngọc Anh có nét đẹp khác hẳn với những đứa con gái, rất nhẹ nhàng, dịu dàng,bẽn lẽn, nhưng rất hiếm khi cười, có thì cũng cỉ cười mỉm, đi ra ngoài lúc nào cũng bám theo thằng Việt như sợ lạc, lắm lúc thằng Việt bực quá gắt lên không cho đi cũng nữa thì nó vội lùi ra xa, lủi luôn vào trong nhà, nhìn cứ ngộ ngộ thế nào.

Tối hôm đó ngoài em ra còn có hai một thằng nữa đến ngủ lại nhà thằng Việt, hôm nay ba thằng quyết thức đêm so tài CS xem ai là sát thủ số một. Nhà thằng Việt thì lại có tới 4 cái máy tính, tội gì mà không dùng. Nhưng đêm đó thì bắt đầu xảy ra chuyện.

Buổi tối, vừa ngồi ăn cơm xong, con Ngọc Anh thì đi rửa bát ở nhà trong, và tất nhiên là ông tướng kia cũng đi theo rửa bát. Còn em và thằng Việt ngồi xem TV ở phòng khách. Đang xem thì thằng Việt hỏi :”H! Mày đã nhìn thấy ma bao giờ chưa?” Em cười :”Chưa nhìn thấy bao giờ nhưng tao cũng muốn xem một lần cho biết mặt ngang mũi dọc nó ra làm sao!” Thằng Việt vỗ đùi đét một cái, bảo: “Mày nói đấy nhé! Thông báo cho mày một tin vui là tối nay tao cho mày xem ma đến chán mắt thì thôi, mà còn nhiều là đằng khác!”.Nghe đến đây thì bủn rủn cả chân tay, em thừa biết là thằng này không nói chơi bao giờ. Nhưng vân cố nói cứng: “Tốt! Vậy thì tối nay tao cũng muốn xem thử tài phép của mày”. Hai thằng đang nói chuyện thì thằng D ở nhà trong ra, hỏi :”Chúng mày nói xấu gì tao mà xì xầm từ nãy đến giờ thế?” Em vội giấu nhẹm đi bảo: “Đang tính kế để tối nay úp sọt mày bằng 43!” Thằng D vênh cái mặt lên: “Tao chấp nửa mắt!”, nhìn cái mặt vênh vênh của thằng D mà em lại càng không dám hé ra cái gì cho nó, ai chứ ông tướng này thì nhát chết có tiếng, năm lớp 8 chỉ mới nhìn thấy cái tay áo rách trên cành cây thôi mà nó gào vang làng, líu cả lưỡi lại kêu có rắn lục trên cây vải.

Đến đêm hôm đó thì tự nhiên mất mạng, chẳng vào bắn CS được, mà mạng Lan thì chập chờn. Thế là cả 4 đứa đều ra ngoài hiên ngồi chơi. Thằng Việt đưa mắt cho con Ngọc Anh, nó biết ý liền bảo thằng D đi vào trong giã thêm muối ớt để ra chấm xoài, thằng D đi ngay lập tức. Còn em và thằng Việt ở ngoài, thằng Việt nhanh tay rút trong túi áo ra hai cái lá, nó chích một giọt máu trên tay em và một giọt trên tay nó, nhỏ lên hai cái lá rồi xoa hai cái lá vào nhau, mồm lầm rầm đọc cái gì đó. Xong rồi nó bảo :
– Bây giờ mày sẽ nhìn được từ giờ đến lúc gà gáy thì hết. Nhưng mà nhìn thấy gì cũng không được hét, không được nhìn chằm chằm, phải coi như mình chẳng nhìn thấy gì hết.

Đến chừng 11h đêm thì em bắt đầu nghe có tiếng rục rịch, ầm ào phát ra từ trong núi. Nhưng nhìn sang thì hình như thằng D chẳng biết gì, vẫn vô tư ăn xoài, cười nói sảng khoái. Con Ngọc Anh thì như nghe được, chỉ có điều là nó không lộ ra, có vẻ như nó đã quen với chuyện này. Thằng Việt ngồi dịch ngang hàng với em, khẽ nói : “Tới giờ xem phim mày ơi!” Em nghe thế mà lạnh toát cả xương sống, nhưng cũng an tâm phần nào vì có anh em nhà thằng Việt ở đây, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, kiểu gì chúng nó chả có cách, mà con Ngọc Anh còn bình tĩnh thế kia thì chẳng lẽ mình lại không bằng nó. Rồi em lại nhìn sang thằng D, ông con giời kia vẫn điềm nhiên ngồi ăn xoài, bốc phét lên mây. Thằng này đúng là bạn tốt của em nhưng chỉ có điều là nó vẫn ngô nghê, không hay biết chuyện gì xảy ra. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì con Ngọc Anh lây cái PSP ra cho ku D nghịch, thằng D vẫn cứ hồn nhiên bấm bấm. Được chừng 15′ thì Ngọc Anh quay sang bảo em : “Anh H ngồi yên nhé! Đến rồi đấy!” . Nghe giọng nói trong vắt mà em đứng người, quên luôn cả sợ. Cả ba cũng nhìn ra đường cái, em suýt nữa hét lên khi thấy một đoàn người ngựa, giáp phục ngày xưa chạy ào qua cổng, sau đó là tiếng hô hào, quát tháo và tiếng đánh nhau. Thêm một lúc nữa thì trong vườn và sân nhà thằng Việt lắm điều quái dị xảy ra. Đầu tiên là một vài cái bóng con con, đỏ lừ nhảy loi choi khắp sân, sau đó là một cái đống đen đen như tổ mối cứ đùn dần lên ở góc sân. Thằng D lúc này đã thôi không chơi PSP nữa mà chuyển sang nghịch cái lap Hitachi của thằng Việt. Nhìn chỗ nó ngồi mà em kinh hãi, lạnh run người. Có một đứa bé sơ sinh đỏ lừ như than hoa cháy, đang ngồi trên vai thằng D, sau lưng nó là một đứa con gái chừng 11, 12 đang nghịch tóc thằng D. Nhìn lại xung quanh thì em thấy chỉ có mỗi thằng D là bị trêu, còn em với thằng Việt, Ngọc Anh thì vẫn bình thường. Đến chừng 1h sáng thì con Ngọc Anh kêu buồn ngủ rồi đem chăn xuống cho bọn em, còn nó thì lên phòng nằm. Đêm hôm đó em thức luôn tới sáng, thằng D thì ngủ say như chết, thằng Việt thì ngủ như thường. Kể từ dạo đó em sợ ma hơn hẳn. Buổi đêm về quê cứ nhìn quanh quất, dè chừng. Không biết liệu có đứa nào vuốt tóc mình không.

Sáng hôm sau, em lên khu nhà ông em thì phát hiện ra một chuyện kì lạ, nhà bác B không biết tối qua nhờ ai làm giúp mà đến sáng nay đã cuốc xong thửa đất trồng khoai rồi, mà chỗ đất ấy rộng đến 4 sào, có nhờ người cũng chẳng làm nhanh được đến thế, giờ dân làng đang xôn xao lên vì cái chuyện này.

Xem tiếp các phần tại :  Đạo Sĩ Tản Màn Kì Full ( Đầy đủ)

Tag : Truyện Ma Có Thật

Nhận thông báo qua Email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments